Em đi rồi ngậm ngùi tôi ở lại
Đêm bỗng dài nghe lạnh đầy bờ vai
Người đi vương nỗi nhớ người ở lại mang nỗi chờ
Ngõ hồn cô quạnh bơ vơ chỉ còn lại một vần thơ
Em đi rồi nửa hồn tôi khờ dại
Trăn trở hoài những kỷ niệm ngày xưa
Ngày tôi em gặp gỡ, ngày tạ từ tay vẫy chào
Mềm lòng chấp nhận xa nhau bởi dòng đời tựa sóng trôi mau
Em ra đi nơi miền xa xứ lạ
Nhớ nhung gì về miền đất quê ta
Em vô tư hay là em vẫn nhớ
Những con đường tình tự ngày qua
Em đi rồi có nghĩa là xa xôi
Tôi ngóng chờ cũng chỉ là chờ thôi
Làm sao ngăn được bước người ở lại chung hướng đời
Tình mình đành chia phôi để lệ buồn không mặn bờ môi