Bỗng nhiên em lại ngoảnh mặt làm ngơ
Anh tội chi đâu mà cứ hững hờ
Đành lòng cho nhau mật đắng
Có phải người hết yêu tôi
Vỡ tan rồi giấc mộng chia đôi.
Phải chăng anh nghèo có tội gì đâu
Đèn khuya hắt hiu rung cảm nỗi sầu
Cuộc đời nào ai biết trước
Nhân tình bạc trắng như vôi
Có tiếc nuối cũng vậy mà thôi.
Em ơi em ơi
Tình ta tựa áng mây chiều
Giờ đây tan vỡ tiêu điều
Gốc phố buồn một mình quạnh hiu.
Dò biển dò sông
Nào ai lấy thước đo lòng
Giờ em đã vội theo chồng
Ôm bóng hình một mình đợi trông.
Cuộc đời hèn sang em đã xa tôi
Nhấp chén ly bôi hết duyên nợ rồi
Phận nghèo nào đâu dám trách
Cũng chữ tiền tình ta ngăn cách
Gôm kỷ niệm chôn vào thời gian.