Em đi cánh biệt phương Trơi.
Em vội vàng quên đi.
Anh vội vàng quên đi
bao nhiêu kỷ niệm chúng mình.
Bao nhiêu ký niệm êm đêm
Mà hai đứa bên nhau.
Cũng chỉ vì giầu sang em bước theo một người.
Em quên hết ân tình em phù bạc tình anh
Để rồi ngày tháng về sau
Em sống cho riêng mình
em quên hết chuyện buồn
Kỳ niệm em và anh
Chuyện tình yêu của ngày xưa
em xem như bọt bèo
Em xem như lá vàng rơi nhẹ xa cây
Để lá lìa cây cho cây hiếu sầu
Lê bước ngồi đi quên hết bao kỷ niệm
Để lạy cho em ôm nói đau vào lòng
Mùa thu lá vàng rụng rơi
Anh bước lê thê ôi thấy sao mỏi mệt
Nhặt lá vàng rơi khi chiều mưa rơi nhẹ
Anh bước bên ai để em muốn nói sâu.