Ráng chịu mà thôi cũng vì tôi quá yêu em rồi
Ráng chịu mà thôi dù tim mình giờ đang héo hon
Em đã rời xa tôi bởi vì tôi sống không nên người
Em bỏ mặc cho tôi buồn chơi vơi bên kỷ niệm đầy.
Chỉ tại vì tôi bao ngày qua sống không ra gì
Cũng tại vì tôi cứ lơ là lời em nói ra
Do bởi mình vô tâm để giờ đây khiến em xa rời
Do bởi mình ham chơi nên từ đây vắng em trong đời.
Bao năm nay chung chiếu chung chăn mỗi ngày
Sao em không suy nghĩ lại mà vội vàng em muốn chia tay
Bao năm nay cái tình vẫn còn nồng say
Chỉ là cái nghèo mà thôi cớ sao em đành tâm bỏ anh.
Nhưng em ơi, anh đã van xin hết lời.
Thương em anh đâu nghĩ ngợi vì đồng tiền em bỏ anh đi
Nguyên do anh bởi anh sống không chân thành đã làm em khổ trăm điều
Thương nhớ nhiều ráng chịu mà thôi!
Hỡi ơi! Em đành lòng sao bao ngày qua tháng năm đôi mình chung tình vui buồn cùng nhau.
Hai ta đã hứa suốt đời không xa như trái cau bên trầu như câu muối mặn gừng cay.
Sao giờ em lại nỡ quên lời hẹn xưa dưới cơn mưa chiều
Em nào hay rằng lòng anh từng cơn mưa rớt rơi người ơi!